Vào đời

0
1129

vao-doi-8morningThương yêu tặng các sinh viên tốt nghiệp năm 2016.

Một

Sau khoảnh khắc hạnh phúc dự lễ ra trường, nhận lời chúc mừng từ những người thân yêu, em bắt đầu ngại ngùng khi nhận được các câu hỏi, đầy quan tâm nhưng không kém phần áp lực:

  • Con nộp đơn ở công ty nào rồi? Có ai gọi phỏng vấn chưa con?
  • Khi nào đi làm, lương bao nhiêu con?
  • Ủa sao còn ở nhà, chưa muốn đi làm hả con? Cô/chú/bác/dì nói nghe nè, tuổi còn trẻ, con chịu khó đi làm đi, đừng bắt chước Tây Mỹ ‘gap year’ gì đó, phí thời gian lắm.
  • Con này, con trai/gái của bác trong chỗ ba/mẹ làm mới được công ty ABC tuyển. Con nộp đơn thử xem.

Em sẽ trải qua những cảm giác khó chịu, buồn, giận, tức tối, mệt mỏi, rồi bỏ mặc khi bị hỏi quá nhiều. Và sâu tận đáy lòng, đó là nỗi sợ, sợ rằng mình thật sự vô dụng, sợ rằng mình không được tuyển dụng, sợ rằng bao tiền của cha mẹ đầu tư những năm qua sẽ bỏ sông bỏ biển. Nếu quả thật em mãi thất nghiệp thì em sẽ thế nào đây?

Hai

Có nhớ không em, những đêm không ngủ để hoàn thành bài tập đúng hạn, những ngày rong ruổi cùng bạn bè, đôn đáo khắp nơi tìm tài trợ cho dự án tình nguyện em tham gia, những mâu thuẫn căng thẳng trong nhóm vì tính cách và quan điểm khác biệt. Lúc ấy, em thầm ao ước mình sớm ra trường, mặc định rằng khi tốt nghiệp tất cả những khó khăn trên sẽ biến mất. Để rồi nhìn lại khoảng thời gian ấy, em nhận thấy nó đẹp lung linh như ánh nắng mùa xuân. Thời sinh viên vô tư, thoải mái, có thể dễ dàng cười phá lên không vì lý do gì to tát, cũng có thể khóc òa vì một chuyện không đâu, và chỉ khi xa nó, em mới thấy nó đáng quý đến vậy.

Nhớ để nhìn lại hiện tại với cảm xúc khổ sở vì cánh cửa vào đời sao đầy màu xám. Và cứ thế, nếu không cẩn thận, em sẽ luôn soi mói những điều không vừa ý ở hiện tại, để khi nó trở thành quá khứ mới nuối tiếc những khoảnh khắc đẹp lúc ấy. Em – mãi – mãi – không – sống – ở – hiện – tại.

Ba

Những lúc cảm xúc tiêu cực trào dâng, nhấn chìm em vào vòng xoáy bất án, sợ hãi, nuối tiếc, hãy ngẩng đầu, ngửa mặt đón ánh nắng rực rỡ ban mai để quý ngày đẹp. Hãy vận động cơ thể cho đến khi ra mồ hôi để biết ơn sức khỏe của tuổi trẻ. Hãy mở một phim tư liệu, một clip của Ted, một cuộc phỏng vấn thời sự bằng tiếng Anh để cảm nhận khả năng kết nối của mình với thế giới bên ngoài qua khả năng ngoại ngữ. Rồi bình tĩnh phân tích tình trạng của bản thân, nhìn vào thị trường lao động, kết nối với bạn bè và những người lớn hơn trong ngành, tham gia các hội nhóm chuyên nghiệp hay các hoạt động tình nguyện. Lắng đọng – bình tĩnh – hành động – hiểu. Lập lại chu kỳ ấy rồi từ từ em sẽ tìm ra câu trả lời cho riêng mình.

Bốn

Đừng mong chờ người khác thông cảm và hiểu thấu bản thân trước khi em làm được điều ấy. Đừng mong chờ người khác tôn trọng và đỡ nâng em trước khi em lắng nghe và yêu thương chính mình. Hãy bắt đầu cuộc hành trình mới từ bên trong. Khi em có thể trò chuyện với chính mình, em sẽ dễ dàng giao tiếp và tìm được sự đồng cảm của người xung quanh.

Kết

Tốt nghiệp đại học là khởi đầu một chương trình học khác không bao giờ có ngày tốt nghiệp – trường đời. Chúc em bình an, nhẹ nhàng, và tự tin trong cuộc hành trình này.

SHARE
Previous articleNếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống
Next articleDọn lòng đón Tết
Phoenix Ho
Career Support & Advisory Manager tại ĐH RMIT | Cô có hơn 10 năm kinh nghiệm trong ngành giáo dục và tư vấn, và yêu thích làm việc với thế hệ trẻ ở lứa tuổi 17 đến 25 | Tác giả 2 cuốn sách 'Mẹ Dắt Con Đi' và 'Cứ Đi Để Lối Thành Đường'